Ai cũng được, ở đâu cũng được, bao nhiêu lần cũng được.
- Miễn phí, không cần tài khoản. Chạy thẳng trên trình duyệt.
- Dùng được 15 ngôn ngữ. Học bằng thứ tiếng bạn nghĩ trong đầu.
- Chạm vào thẻ, âm thanh lặp lại đến khi bạn thuộc.
Vài câu để luyện thử
Chọn ngôn ngữ để học
- English24,529 Grammar · All the words · Pronunciation · English at the Movies
- 中文14,437 Modern China, right now · Chinese education · Pronunciation · Grammar · Daily conversation 3000 · HSK phrases
- 日本語11,499 The kana · JLPT N5 - first steps · JLPT N4 - elementary · JLPT N3 - intermediate · JLPT N2 - upper intermediate · JLPT N1 — advanced · …
- Español3,753 Mẫu câu theo chủ đề
- Bahasa Indonesia3,704 Tiếng Indonesia 2.000
- 한국어3,816 Tiếng Hàn 2.000 · Pronunciation · TOPIK Level 1 · TOPIK 1 Vocabulary · TOPIK Level 2 · TOPIK 2 Vocabulary
Học tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Tây Ban Nha và tiếng Indonesia bằng tai trên HEYGOW — miễn phí, không cần đăng ký. Mỗi câu đều có âm thanh người bản xứ, phiên âm và bản dịch tiếng Việt. Chạm vào một câu và nó sẽ lặp lại đến khi bạn nhớ.
FAQ
HEYGOW có miễn phí không?
Tôi có thể học những gì?
Tôi học ở đây như thế nào?
Tôi có cần biết chữ Hán hay kanji trước không?
Có phù hợp cho người mới bắt đầu và cho các kỳ thi không?
Tôi có cần cài đặt ứng dụng không?
Cái đáng sợ khi học mà không nghe âm thật, ghi nhớ bằng phát âm sai ― Tiếng Anh hay tiếng Trung, bạn đều bắt đầu từ số "âm"
Học ngoại ngữ mà không nghe âm thật, cứ ôm mặt chữ với phát âm sai để tiến tới, không đơn thuần là kém hiệu quả. Đó là sự lãng phí thời gian khủng khiếp, mà tệ hơn, là hành động chất chồng thêm điểm "âm". Điều đáng sợ là bản thân người học hoàn toàn không hề hay biết, cứ thế mà hàng trăm giờ đồng hồ tan biến. Tiếng Anh hay tiếng Trung đều vậy — thậm chí với tiếng Trung có thanh điệu, hậu quả còn nghiêm trọng hơn.
Tại sao lại là số "âm" ― Luyện tập không tạo ra "giỏi lên" mà tạo ra "khắc sâu"
Cái mà luyện tập tạo ra không phải là "sự tiến bộ" mà là "sự khắc sâu". Lặp lại đúng thì cái đúng khắc sâu, lặp lại sai thì cái sai khắc sâu. Không có ngoại lệ. Nếu âm vang lên trong đầu bạn đã sai, thì hàng chục lần bạn luyện tập không phải là ngôn ngữ, mà là "cái âm sai của chính bạn". Lại còn kèm theo cảm giác thỏa mãn "mình đã học hành nghiêm túc". Trong ngôn ngữ học, người ta gọi đây là sự hóa thạch (fossilization), và cái sai một khi đã khắc sâu thì gỡ ra khó đến kinh ngạc. Vì thế, học thuộc mà sai đôi khi còn tệ hơn cả không học.
Tình huống 1: Không nghe âm, mở sách ra đọc
Đây là cảnh học phổ biến nhất. Không đụng tới nguồn âm thanh, chỉ đọc bằng mắt (hoặc đọc thành tiếng). Cảm giác rất "đang học". Nhưng một khi không nghe âm thật, thì từng chữ bạn đọc chỉ là "cái âm bạn tự suy đoán" cho một từ lần đầu nhìn thấy. Não không để yên khoảng trống, nó lấp đầy bằng những âm sẵn có (âm của tiếng mẹ đẻ). Mà ngay cả khi đọc thầm, con người vẫn cho âm vang lên trong đầu, nên cả khoảng thời gian không phát ra tiếng, bạn vẫn lặng lẽ ghi đè cái sai lên trí nhớ.
Nếu cứ tiếp tục thế này: mọi từ mới hôm nay bạn đọc, không sót một từ nào, đều đi vào trí nhớ ở dạng "âm suy đoán". Chừng nào chưa đi qua cơ chế cho nghe âm trước, thì cái "kho hàng lỗi làm sẵn" này mỗi ngày lại âm thầm chồng chất. Cái bạn tiết kiệm được chỉ là vài chục giây, còn cái bạn đánh mất là thời gian gấp hàng trăm lần.
Tình huống 2: Học với giáo viên không phải người bản xứ, phát âm theo kiểu "đọc chữ Việt hóa"
Phần lớn mọi người học từ giáo viên không phải người bản xứ. Đây không phải chuyện trách cứ thầy cô — bởi chính họ cũng đã học theo đúng cách đó. Vấn đề nằm ở cấu trúc. Cái bạn nhận về không phải âm thật của người bản xứ, mà là "bản gần đúng, của một bản gần đúng khác". Sai lệch tích lũy qua từng thế hệ. Học từ một người thầy không bật được phụ âm cuối (như đọc "cat" thành "ca", "like" thành "lai"), thì cả đời bạn cũng nuốt mất phụ âm cuối. Học từ một người thầy đọc lơ lửng cụm phụ âm hay bỏ qua âm "th", thì bạn cũng vậy. Học tiếng Trung từ một người thầy mập mờ về bốn thanh (四声), thì bốn thanh của bạn sẽ mãi mãi mập mờ.
Cái bạn đánh mất ở đây: chừng nào còn đi vòng qua cái âm gần đúng, thì bạn có thể trôi qua nhiều năm mà chưa một lần chạm tới "bản gốc" của người bản xứ. Không đụng tới âm gốc, thì độ chính xác của bản-sao-của-bản-sao sẽ trở thành đúng cái trần phát âm của bạn. Bạn đang tự tay đóng trần cho tiềm năng của mình mà không hề hay biết.
Tình huống 3: Sách từ vựng, sách mẫu câu thậm chí không ghi cả phiên âm
Cái này có lẽ là tàn nhẫn nhất. Đăng cả mấy nghìn từ mà không có phiên âm, cũng chẳng có nguồn âm thanh. Bạn bị yêu cầu "đọc đi" những từ chưa từng nghe, thậm chí không được cho lấy một manh mối để suy đoán cho đúng. Kết quả chỉ có một: đọc tất cả bằng âm tiếng mẹ đẻ. Và có bao nhiêu từ trong sách thì sản xuất ra bấy nhiêu hóa thạch âm sai. Lại còn kèm theo cái cảm giác thỏa mãn tồi tệ nhất: "mình đã cày xong cả một cuốn".
Tổng lượng mất mát: càng "cày xong" một cuốn không âm không phiên âm, bạn càng ôm vào mình một kho hàng khổng lồ những âm sai. Nếu không phải dạng có sẵn cả chữ lẫn giọng người bản xứ ngay từ đầu, thì số trang sách sẽ chính là số nợ mà sau này bạn phải gỡ. Sách càng dày, hóa ra lỗ càng nặng.
Đáng sợ nhất là ngay cả "khả năng nghe" cũng hỏng theo
Phát âm sai không chỉ là chuyện của cái miệng. Bởi vì chúng ta dùng chung một "hình ảnh âm thanh" cho cả việc phát âm lẫn việc nghe. Khi bạn ghi nhớ một từ bằng "cái âm sai của mình", thì cái nhãn dán vào từ đó trong não chính là cái âm sai ấy. Vì thế, ngay khoảnh khắc người bản xứ nói ra bằng âm đúng, não lại xử lý thành "từ không quen". Cái từ đáng lẽ bạn biết, lại nghe không ra. Nói thì người ta không hiểu, mà nghe âm đúng thì mình cũng không hiểu — thiệt hại kép.
Học bao nhiêu năm vẫn không nghe được, không nói được, không phải do năng khiếu mà do "lượng lặp lại của âm"
Học bao nhiêu năm mà vẫn không nghe ra, không bật ra khỏi miệng được — đây là nỗi khổ cực kỳ phổ biến, nhưng không phải chuyện thông minh hay không. Nguyên nhân rất rõ ràng: gần như suốt bấy nhiêu năm bạn dùng "mắt", còn "tai" thì hầu như không dùng đến. Thời gian nghe âm đúng rồi bật ra khỏi miệng thiếu một cách nghiêm trọng. Vì thế bao nhiêu năm trời không được chuyển hóa thành khả năng nghe, khả năng nói. Cái bạn cần không phải là "ngồi thêm vào bàn học nữa", mà là thay đổi việc "dùng cùng khoảng thời gian đó vào cái gì" — nghe âm đúng, rồi bật thành tiếng. Ngay khoảnh khắc bạn dồn thời gian vào đúng một điểm này, cái tai và cái miệng đang đứng yên sẽ bắt đầu chuyển động.
Có thể xoay vòng ngay cả khi "làm việc khác" ― đi bộ, đi làm đi học, tập gym
"Làm gì có thời gian" — thật ra, đúng cái khoảng thời gian bạn tưởng "không có" đó mới là thứ bạn vứt đi nhiều nhất mỗi ngày. Với âm thanh thuần túy cộng lặp lại vô hạn, bạn không cần bàn, không cần bút, thậm chí không cần cả mắt. Chạm một cái là câu đó cứ thế phát đi phát lại mãi. Vừa đi bộ. Trên chuyến xe đi làm, đi học. Vừa tập gym. Đúng những lúc tay và mắt bận rộn, thì tai và miệng lại rảnh. Lý do lớn nhất khiến người ta không tiến bộ — "tổng thời gian tai chạm tới âm quá ít" — có thể giải quyết được mà không cần thay đổi nếp sống.
Không dùng, thì thời gian bốc hơi mỗi ngày: càng nhiều ngày bạn không dồn cái "thời gian làm việc khác" này cho cái tai, thì vài chục phút nghe và nói lẽ ra có được miễn phí lại cứ thế bốc hơi khỏi một ngày của bạn, ngày qua ngày. Cái giá phải trả không phải là "chẳng làm gì cả" mà là "đang mất đi mỗi ngày".
Một câu nhân vài chục lần là "vào" luôn một mạch ― rốt cuộc đây mới là đường ngắn nhất
Cách làm đơn giản đến kinh ngạc. Lấy một câu, nghe liền một mạch mấy chục lần, mỗi lần lại khẽ nhẩm theo. Chỉ vậy thôi. Đừng liếm mỏng qua từng từ rời rạc mỗi từ một lần, mà hãy dồn sự lặp lại vào một cụm. Thế là âm, nhịp điệu và ý nghĩa dính thành một khối, khắc sâu "một mạch" ngay tại chỗ. Trông thì có vẻ vòng vo, nhưng đây mới là con đường ngắn nhất về thời gian. Phát âm và nghe không phải là kiến thức mà là kỹ năng vận động cộng tri giác, mà kỹ năng thì chỉ đóng cứng lại được bằng "lặp lại tập trung vào đúng một đơn vị". Mười phút lặp lại tập trung chắc chắn khiến miệng và tai hoạt động nhiều hơn một tiếng đọc thầm. Hơn nữa, vì làm bằng âm đúng ngay từ đầu, nên cái công gỡ ra sau này (chính là cái khoảng thời gian số "âm" kia) bằng không.
Cách sửa rất đơn giản ―"Âm trước, chữ sau (hoặc đi thành một bộ)"
Biện pháp đơn giản đến hụt hẫng. Cho âm đúng vào trước, bằng tai. Trên nền đó mà bắt chước bật thành tiếng, còn chữ thì dùng như một manh mối. Thứ tự luôn là "nghe → bắt chước → lặp lại cho đến khi khắc sâu". Đọc là chuyện sau đó. Nếu cho âm đúng vào ngay từ đầu, thì cả mấy nghìn lần lặp lại về sau đều trở thành khoản tiết kiệm cho "hướng đúng". Cái bạn tiết kiệm là vài chục giây đầu tiên, cái bạn đánh mất là gấp hàng trăm lần — gói bảo hiểm rẻ nhất bao giờ cũng là gói bạn mua ngay từ đầu.